XKLĐ Nhật Bản: 1 năm 2 tháng rồi tôi vẫn chưa trả hết món nợ bỏ ra để đi Nhật

Cứ thế ngày tháng trôi qua, ăn rồi đi làm dần dần tôi quen công việc… đến bây giờ là 1 năm 2 tháng rồi mà tôi vẫn chưa trả hết số nợ mà bỏ ra để đi Nhật.

18 tuổi khi học hết THPT tôi đã quyết định đi Nhật Bản nơi mà tôi mong muốn đi ngay từ khi bước chân lên lớp 10.

Và rồi như những người khác tôi đi thi đơn hàng từ một chị tuyển dụng gần nhà.

Khi khai from thì đơn của tôi là đơn điện tử nhưng đến ngày thi thì lại bị chuyển sang đơn dập kim loại. Nhưng không còn cách nào khác tôi vẫn phải thi vì không thi sẽ bị mất 10tr tiền cọc. Đơn của tôi có 10 người cùng học trong một trung tâm tại Xuân Hòa… thật sự những ngày tháng đó rất vui nhiều kỉ niệm đáng nhớ bên thầy cô và bạn bè… những tiết học vui nhộn và những buổi ngoại khoá ý nghĩa những ăn chung ngủ chung đi cùng học cùng … cuộc sống sinh hoạt thường ngày đều có nhau những sáng dậy sớm ngáy ngủ tập thể dục … những ngày học từ mới đến điên đầu …Vân. Vân và mây mây.

Thật may mắn rằng đơn của tôi không bị chậm bay. Từ lúc thi đơn hàng cho tới lúc bay là khoảng 6 tháng ..một khoảng thời khá dài đối với tôi tại thời điểm đó. Và rồi ngày tôi mong chờ cũng tới .. ngày 22-4-2019 tôi đã được ngồi trên chiếc máy bay để đi tới Nhật Bản thân yêu

Nhật Bản đón chúng tôi bằng một ngày nắng gắt. Xuống sân bay khoảng 7h30 Nhật rồi làm thủ tục và giấy tờ sau đó chúng tôi được người nghiệp đoàn đón về học tại nghiệp đoàn ở Osaka.

Sau 2 tiếng ngồi buýt thì chúng tôi được thả xuống ở đường … đứa nào đứa đấy mệt mỏi vì một chuyến đi dài.. nhưng chưa hết ở đó … chúng tôi đã phải đi bộ gần 1 tiếng đồng hồ ngoài trời nắng gay gắt của Nhật Bản thì mới có thể về nghiệp đoàn được ( tại điểm đỗ sẽ buýt cách xa nghiệp đoàn ) mỗi đứa 50kg đồ … tụi tôi đã phải sách hết một chặng đường dài như vậy

Khi về tới nghiệp đoàn .. tưởng rằng chúng tôi đã tìm thấy ánh sáng rồi … thật vui và hạnh phúc biết bao cứ nghĩ tôi sẽ được nghỉ 5-10 gì đó.

Nhưng không phải như vậy … tụi tôi phải đi cất đồ và dọn phòng ngay lập tức

Nghiệp đoàn chào đón tôi bằng một bát mì phở hầm nước sôi. ăn vội ăn vàng rồi phải đi dọn nắng nóng mệt mỏi nhưng mà bát mì đó thật sự rất ngon … rồi chúng tôi bị thu điện thoại – thứ duy nhất để liên lạc với người thân

Thầy giáo ở nghiệp đoàn thật sự rất kinh khủng … thầy rất khó tính .. ngay hôm đầu chúng tôi đến đã bị thầy mắng… tối đó đứa nào cũng khóc vì mệt mỏi tủi thân nhớ nhà.

Hàng ngày chúng tôi phải đi học dọn vệ sinh mà sao nó đang sợ đến vậy những ngày tháng lau sàn nhà đến không còn 1 giọt nước … ôm nhà vệ sinh cọ rửa sạch không vết bẩn… lấy băng dính dính từng hạt bụi… vì thầy giáo thật sự khó tính

Rồi thứ 7- chủ nhật cũng tới dọn vệ sinh xong chúng tôi được ra ngoài bắt wifi để gọi về cho gia đình … ôi nhìn thấy gia đình tôi .. những người mình yêu thương sau 1 tuần không gặp cảm xúc không diễn tả thành lời … thương nhớ mong … và có một chút là muốn về nhà với mẹ.

Cứ như thế 1 tháng ở nghiệp đoàn cũng qua đi … ngày chúng tôi về công ty cũng đã tới .. chúng tôi đã mong chờ ngày này từ rất lâu rồi … về công ty sẽ được thoải mái và tự do hơn rất nhiều.

Lại là chiếc sẽ buýt định mệnh đó chỉ tôi về công ty… về đây chúng tôi đã phải ở riêng … không được ở trung nhà… phải xa người tôi quý mà không được ở cùng nhau Đến đây có rất nhiều sp … tôi đã hỏi về công việc rồi đời sống và cả về lương nữa.

Khi nghe các chị nói tháng cao nhất 13m tháng thấp nhất 9m e ạ … tôi thật sự rất chán nhưng đã sang đây rồi thì đành phải chịu và rồi cuộc đời đưa đẩy … mình làm kiểm hàng sau hơn 1 năm thì đã bị cận mắt tôi rất yếu.

Ở đây tôi có một số chị senpai vô cùng đáng yêu thân thiện tốt bụng …. tốt bụng tới nỗi nồi lêu xong chảo bát đũa sắp bay loảng choảng … sắp thôi chứ chưa bay … bay là về nước ngay. Thật sự nó không màu Hồng như tôi đã nghĩ ở nhà .. nhưng kệ cuộc đời là những chuyến đi mà … Nhật Bản đã cho tôi sự cô đơn, trưởng thành, và còn cho tôi biết rằng con người có rất nhiều mặt.

Tôi không hối hận vì đã đi qua đây tôi còn thấy tôi rất may mắn hơn những người khác. Nhật Bản lấy của tôi rất nhiều thứ nhưng cũng cho lại tôi rất nhiều thứ và đặc biệt là sự trưởng thành hơn … cách nhìn mọi thứ xung quanh tôi.

Thanh Xuân tôi không hối tiếc vì đã tới đây …đó thật sự là điều tuyệt vời đối với chúng tôi.

Điều cuối cùng tôi mong nhưng bạn đang học tiếng Nhật sớm có thể cách và sớm được bay qua Nhật – Đất nước mặt trời mọc và những mùa hoa anh đào nở rộ – con người văn minh – vệ sinh sạch sẽ … thật sự rất tuyệt vời!

Duyên Su

Tin bài liên quan

  VỀ THỜI BÁO NHẬT

Thời báo NHẬT - Báo điện tử hàng đầu tại Nhật Bản với những tin nhanh thời sự cuộc sống, đặc biệt dành cho bạn đọc người Việt tại Nhật bản cũng như khắp nơi trên thế giới.

Tìm kiếm